Home / Đọc Truyện Ngắn / Bị sư phụ bắt đẩy con bò xuống vách núi, chú tiểu day dứt 20 năm và cuối cùng mới hiểu ra lý do. Blog và Cuộc Sống

Bị sư phụ bắt đẩy con bò xuống vách núi, chú tiểu day dứt 20 năm và cuối cùng mới hiểu ra lý do. Blog và Cuộc Sống

Đây là 1 câu chuyện ý nghĩa giúp bạn thay đổi suy nghĩ, thay đổi cuộc sống.


ảnh minh họa

Từ rất lâu rồi, có một nhà sư hay đi khất thực, mang theo một chú tiểu. Một hôm, họ đi lên núi. Trời đã tối mà họ chưa tìm được chỗ trú chân. Bỗng dưng, chú tiểu nhìn thấy ánh sáng nhỏ le lói phát ra từ một túp lều đơn sơ cách đó không xa.

Khi tới nơi, họ nhìn thấy một gia đình 3 người gồm ông bố, bà mẹ và đứa con ăn mặc rất rách rưới. Chú tiểu hỏi một cách lễ phép, rằng chú ta và nhà sư có thể nghỉ qua đêm ở đây không. “Xin 2 vị cứ nghỉ lại đây”, người bố trả lời.

Nói rồi, gia đình nọ chuẩn bị một bữa ăn đơn giản gồm sữa tươi, pho mát và kem để thết đãi nhà sư và chú tiểu. Chú tiểu thấy trong cảnh đói nghèo này mà họ vẫn hào phóng như vậy, nên biết ơn và cảm động lắm.

Khi họ ăn xong, nhà sư mới hỏi họ sinh tồn ở nơi nghèo khó này thế nào, vì nó cách khu dân cư gần nhất rất xa.

Người vợ nhìn sang chồng, như muốn nói hãy thay bà trả lời. Người chồng giải thích: “Chúng tôi có một con bò và sống bằng cách bán sữa của nó cho những người sống gần đây để mua các nhu yếu phẩm. Số sữa còn thừa chúng tôi làm pho mát và kem như ngài thấy đấy”.

Sáng hôm sau, nhà sư và chú tiểu tạm biệt gia đình 3 người để tiếp tục lên đường. Sau khi đi được một đoạn, nhà sư quay sang chú tiểu và nói: “Quay lại đi, đẩy con bò xuống vách núi đi!” “Sư phụ, họ sống nhờ con bò mà. Nếu không có nó, họ sẽ chẳng còn lại gì cả”, chú tiểu sợ hãi hét lớn.

“Hãy làm theo lời ta”, nhà sư vẫn khăng khăng đưa ra mệnh lệnh.

Nghe xong, chú tiểu nước mắt lưng tròng, ấm ức quay lại để làm cái điều mà chú cho là “lấy oán trả ơn”.

Chú lo lắng cho tương lai của họ vì biết họ chỉ sống dựa vào chú bò. Thế nhưng, lời thề sẽ luôn vâng lời sư phụ khiến chú không thể làm trái. Chú đành lặng lẽ đẩy chú bò rơi xuống sườn núi.

Chớp mắt 20 năm trôi qua, chú tiểu ngày nào đã trưởng thành và cũng trở thành một vị sư được người khác kính nể, còn vị sư phụ của chú thì đã viên tịch. Một hôm có việc ngang qua nơi này, chú bỗng nhớ lại chuyện xưa và chột dạ, không biết gia đình đó còn sống ở đây không.

Vẫn còn cảm giác dằn vặt vì sự việc năm nào, vị sư quyết tâm tìm tới chốn cũ để hỏi thăm họ. Thế nhưng, vẫn ở vị trí cạnh sườn núi song nhìn mãi chẳng có túp lều nào nữa, thay vào đó là một ngôi nhà lớn với cánh cổng bề thế, khang trang.

Toàn bộ ngôi nhà toát ra sự giàu có, viên mãn khiến vị sư có chút e dè.

Một người đàn ông ăn mặc lịch sự ra mở cửa: “Xin hỏi, ngài tìm ai?”

“Gia đình từng sống ở đây đâu rồi? Họ bán ngôi nhà này lại cho anh ư?”, vị sư hỏi lại.

Người đàn ông trẻ có vẻ ngạc nhiên và nói căn nhà này do họ xây dựng, rằng họ đã sống ở đây ngay từ ngày đầu tiên. “Vậy chuyện gì đã xảy ra với gia đình ấy?”, vị sư hỏi dồn với sự lo lắng, cảm giác hối lỗi dường như lại trỗi dậy.

Người đàn ông mời nhà sư vào trong nhà dùng bữa với họ. Trong khi ăn, anh ta đã giải thích chuyện xảy ra với gia đình mình.

“Chúng tôi từng có một con bò. Nó là nguồn sống của chúng tôi. Chúng tôi chẳng có tài sản nào khác nữa và phụ thuộc hoàn toàn vào nó. Một ngày kia, nó chẳng may bị trượt chân xuống sườn núi rồi không thấy nữa.

Để tồn tại, chúng tôi phải bắt đầu làm những việc khác, phát triển các kỹ năng khác để tìm cách kiếm sống. Chúng tôi buộc phải trồng trọt những loại lương thực mới, nuôi những loại gia súc mới, rồi tìm cách buôn bán nông sản để kiếm sống.

Cuối cùng, chúng tôi ngày một giàu có và xây được căn nhà này”.

Nắm bắt cơ hội để thành công vượt trội

Tất cả mọi người đều được ông trời tặng cho hai món quà đó là trí óc và thời gian.Bạn có quyền làm mọi điều mình muốn với cả hai thứ này. Và chúng ta là những con người ưu tú nhất, đang sống ở thời đại công nghệ thông tin, hãy nắm bắt và phát huy khả năng, năng lực của mình để đem lại nguồn tài sản vô giá, để cuộc sống trở nên ý nghĩa hơn.

Hãy gạt bỏ cái tự ti của mình, hãy tin rằng có rất nhiều cơ hội tốt nhưng có điều chúng ta chưa biết đến mà thôi, vì trong cuộc sống chỉ có những người đánh mất cơ hội, chứ không có những người không có cơ hội. Cơ hội đến với những người như nhau, nhưng nắm bắt khác nhau thì chất lượng cuộc sống khác nhau.

Sự vượt trội không bao giờ chỉ là vô tình; đó là kết quả của sự chú tâm cao độ, nỗ lực tận tâm, định hướng thông minh, thực hành khéo léo, và tầm nhìn để thấy được cơ hội trong trở ngại.

Trong cuộc sống, nhiều người luôn ca thán số phận trắc trở, rằng Ông Trời không cho mình cơ hội phát triển. Có đúng như vậy không? Đương nhiên không phải. Tạo Hoá rất công bằng, luôn ban cho tất cả mọi người cơ hội như nhau. Có thể những cơ hội đó không hiện rõ trước mắt bạn, có thể nó xuất hiện một cách bất ngờ, song bạn có thành công hay không đều phụ thuộc vào khả năng nắm bắt được sự bất ngờ ấy của bạn.

Xin nhớ rằng, trong khi chúng ta đang tìm kiếm cơ hội, có thể nó đang ở ngay bên cạnh bạn. Hãy cố gắng nắm bắt những sự kiện bất ngờ khả dĩ có thể thay đổi cuộc đời mình.Con người chỉ cần chịu khó học tập, có tinh thần cầu tiến, có đức tính kiên trì bền bỉ, chắc chắn họ sẽ thành công. Còn thành công ở lãnh vực nào, cơ hội ra sao, sớm hay muộn còn phải có nhân tố ngẫu nhiên nữa….

» Vô tình đâm phải chiếc xe sang, chủ xe theo cô về nhà lấy tiền, nhưng lập tức không lấy một xu
» Chỉ cần làm 1 điều đơn giản này thôi, phúc báo hưởng cả đời không hết


Source link

About Trần Lê

Check Also

Người làm công kì lạ

Sau một lúc làm việc, á‌nh mắt tôi chú ý đến một người. Anh ta …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *