Home / Đọc Truyện Ngắn

Đọc Truyện Ngắn

Yêu như mày khổ quá Tam ơi

– Mày đang làm gì thế? – Tao viết truyện. – Cái gì. Mày viết truyện á? –  Nhỏ bạn cười hô hố trước sự đau khổ của tôi. Nhỏ ý con gái gì mà vô duyên. – Ờ, tao đang viết truyện đấy. –  Tôi cũng trả lời vẻ bất cần đời. – Thế mày đang viết cái gì? – Viết về mày đấy. – Viết về tao? –  Nhỏ bạn lại tặng cho tôi một tràng cười chảy cả nước miếng. Nhỏ này không những vô duyên mà còn bẩn dễ sợ. Nhưng rồi hai đứa im bặt …

Read More »

Yêu người như em…

Yêu người như em, có nghĩa là ai đó sẽ phải chịu thiệt thòi hơn rất nhiều nếu như người đó yêu một người con gái khác… Ảnh minh họa ‘; var moxtv_show = true; console.log(“load AdsenseVID MOX outstream Under img”); } Yêu người như em, cũng có nghĩa mỗi mùa đông, ai đó sẽ chẳng có những chiếc khăn hand-made xinh xắn chứa chan tình cảm, sự nhẫn nại, khéo léo, tỉ mẩn của một cô gái đang yêu. Và cùng với đó, có lẽ người đó cũng sẽ chẳng bao giờ được thưởng thức những món …

Read More »

Mùa trong sương sớm

vệ sinh xong, Thành vơ vội bộ đồ lao động của ba treo sau góc cửa, ra đến sân mới nói vọng vào. – Con ra đồng với ba, má nghe! Má Thành hụi hụi mấy con heo, định gọi lại nhưng Thành đã ra đến đầu ngõ, rồi mất dạng. thiệt! giống y ba mày lúc trẻ, lúc nào cũng đi rồi mới nói. Má vừa nói vừa lắ‌c đầu. *** Hôm nay là ngày đầu tiên sau năm năm Thanh mới lại ra đồng sớm như vậy, chàng tân kĩ sư cơ khí đang ở những ngày tháng …

Read More »

Mãi mãi bên em

“Linh, chờ anh nhé“. Tiếng sún‌g chát chúa, xé toạc bầu không khí nơi đây. máu bắ‌n tung tóe vương vãi trên nền nhà, vấy lên tấm hình cô gái vừa mới qua đời. Một số người la hét, kinh hãi trước khung cảnh này. Tất cả làm cho buổi tang lễ càng thêm đau buồn, u uất. Người đó nằm trong vũng máu, miệng nở nụ cười mãn nguyện ngước nhìn người con gái xinh xắn trong bức ảnh thờ. *** Năm năm trước… Hôm nay là buổi chụp hình quảng bá bộ sưu tập xuân hè của …

Read More »

Mùa trăng

– Có chuyện gì mà mặt anh xìu xịu thế? Đặng không muốn nói. Dung gặng hỏi. Anh bảo: – Gia đình anh không muốn anh gặp em nữa. Dung chợt rùng mình. Cô hiểu lý do đó từ đâu. – Chắc tại vì bố em ngh‌iện mà! Trăng rọi vào kẽ tóc Dung. Trong khung cảnh này, hơi thở của Đặng khiến cô thổn thức. Bờ rào cây ô thao đặc trưng nơi vùng núi này rờn rợ‌n dưới ánh trăng. Tâm trạng cô cũng trĩu xuống, buồn như nước suối Na. Cô tiến sá‌t Đặng. Khuôn mặt cô …

Read More »

Nhạc cây

Cô gái bước ra với một cuốn sách trên tay. Hằng nói: “Bạn em vừa mua tặng. Em mới đọc được một nửa. Em mang ra đây khoe với anh”. Thành dừng thổi sáo, nhìn vào cuốn “Bản nhạc của mây trời” trên đôi tay thanh tân của cô gái, mỉm cười: “Đọc xong cho anh đọc chung với”. Hằng gật đầu. Chàng trai trao cho cô gái bó hoa nhỏ xinh. Hoa nở trên tay cầm. Ánh mắt cô gái lúng liếng. Tình yêu của bọn trẻ thật đẹp, làm những tán lá của ta cảm động… Bọn trẻ …

Read More »

‘Đứng hình’ với cách sửa chữa sai lầm của vợ

Vừa đi làm về, Tèo đã nghe thấy tiếng khóc nức nở của vợ mình. Anh lập tức vứt cặp qua một bên, chạy tới ôm vợ vào lòng lo lắng hỏi. Hoá ra chỉ là vợ anh lỡ tay làm cháy chiếc quần chồng yêu thích nhưng cách cô định sửa chữa sai lầm khiến anh chỉ biết “đứng hình“. Ảnh minh họa ‘; var moxtv_show = true; console.log(“load AdsenseVID MOX outstream Under img”); } “Đứng hình” với cách vợ sửa chữa sai lầm Vừa đi làm về, Tèo đã nghe thấy tiếng khóc nức nở của vợ …

Read More »

Phù phiếm

Cách đây mấy hôm, gần nhà trọ tôi có một đám tang. Cuộc sống thành thị, đèn nhà ai nhà nấy sáng. Người xung quanh vội vã đi về trong những bận rộn của riêng mình, chỉ có thể một bên chậc lưỡi cảm thương, “thế sự vô thường, mới hôm qua còn yên tĩnh, hôm nay đã thấy kèn nhà ai kéo tang, người nhà ai than khóc”, rồi khẽ niệm một câu giã biệt cho người đã chế‌t, dù, không biết người đó là ai. Thế rồi thôi. Hôm qua, tình cờ, tôi đi ngang qua đoạn đường …

Read More »

Tiểu Thanh

– Nguyễn Viết Nam! Em có nghe giảng không đấy? Tôi rời mắt khỏi bầu trời cao vợi bên ngoài khung cửa sổ, dồn toàn bộ sự chú ý lên bục giảng. Nếu không phải đã quá quen thuộc với cách phát âm “đặc biệt” của cô giáo, tôi chắc chắn đã ngơ ngơ tưởng rằng cô đang gọi ai khác chứ nhất định không phải mình. Thú thật tôi rất khổ tâm vì từ khi đặt chân đến đất nước này, chưa một ai phát âm đúng tên tôi cả. – Em vẫn đang nghe ạ. – Tôi quả …

Read More »

Người mẹ điên

Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần ngồi tè trước mặt mọi người. Đàn bà trong làng đi qua cô gái thường nhổ nước bọt, có bà còn chạy lên trước dậm chân, đuổi “Cút cho xa!”. Thế nhưng cô gái không bỏ đi, vẫn cứ cười ngây dại quanh quẩn trong làng. Hồi đó, cha tôi đã 35 tuổi. Cha làm việc ở bãi khai thác đá bị máy ché‌m cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, …

Read More »