Home / Đọc Truyện Ngắn / Đây chính là tài sản quý giá nhất đời người nhưng đáng tiếc chẳng mấy người có được. Blog và Cuộc Sống

Đây chính là tài sản quý giá nhất đời người nhưng đáng tiếc chẳng mấy người có được. Blog và Cuộc Sống

Đời người ai cũng mong giàu có nhưng vàng bạc chưa bao giờ là thứ quý giá nhất.


ảnh minh họa

Cao tăng đi dự tiệc

Có một vị cao tăng nọ được mời đi dự tiệc. Trên bàn bày đầy những món chay trang trí vô cùng đẹp mắt. Bỗng nhiên ông phát hiện trong đĩa lại có một miếng thịt lợn. Một đệ tử của ông cố ý lấy đũa bới miếng thịt lên, có ý để cho gia chủ trông thấy. Thấy vậy vị cao tăng mau chóng dùng đũa của mình đẩy miếng thịt khuất đi.

Lát sau, người đệ tử kia lại bới miếng thịt lợn lên. Nhưng rồi cao tăng lại thêm một lần nữa che miếng thịt lại. Bấy giờ ông mới gọi người đệ tử tới bên và nói khẽ vào tai: “Con mà còn lật nó lên một lần nữa ta sẽ ăn ngay”. Người đệ tử nghe thầy nói vậy thì dạ dạ mấy tiếng rồi không dám bới miếng thịt lên nữa.

Tiệc xong, thầy trò cao tăng từ biệt gia chủ ra về. Trên đường về, người đệ tử trong lòng vẫn không khỏi băn khoăn, nghi hoặc nói: “Thưa thầy, vừa rồi rõ ràng là đầu bếp không biết ý, để lẫn thịt vào trong đồ chay của chúng ta? Đệ tử chẳng qua muốn gia chủ biết mà trừng phạt ông đầu bếp”.

Cao tăng từ tốn nói: “Người đầu bếp nào có tội gì, bất quá chỉ là vô ý trong lúc bận bịu cuống cuồng. Nếu chủ nhà thấy miếng thịt trong món chay ắt là sẽ nổi giận mà trừng phạt ông ấy. Người đầu bếp có thể còn bị đuổi việc. Ông ta có thể còn phải nuôi mẹ già, vợ dại con thơ ở nhà, nay bỗng dưng mất miếng cơm hỏi sẽ ra sao? Đây có phải là điều mà con muốn thấy không?”.

Người đệ tử ngơ ngác, ấp úng: “Không thưa thầy… Con không hề muốn như thế…”.

Vị cao tăng lại tiếp lời: “Đời người ai mà chẳng mắc sai lầm. Đừng nên chỉ biết lý mà bỏ qua tình. Bỏ qua được một điều thì nhẹ lòng hơn được một chút“.

Người đệ tử chắp hai tay trước ngực cung kính như tạ lỗi với thầy: “Con hiểu rồi thưa thầy! Đoạt lý quan trọng nhưng không thể quên người“.

Tha thứ, bao dung mới là khó, vạch lỗi, tìm sai lại dễ sao! Thế sự trăm năm như gió thổi mây trôi, hoa rơi nước chảy, được mất vinh nhục, phải trái đúng sai rồi cũng thành hư ảo cả. Trong những năm còn hưởng phúc Trời, hãy biết bao dung lấy người và trao đi yêu thương, yêu thương nữa…

Bởi vì: Cho người khác một lối thoát cũng chính là để lại cho mình một đường lùi.

Khắc nỗi lầm lên đá

Truyền thuyết Ả Rập có câu chuyện kể rằng:

Ngày xưa, có hai người bạn chơi thân với nhau, một hôm hai người rủ nhau đi du lịch trên sa mạc. Giữa đường hai người phát sinh mâu thuẫn vì một tranh chấp nhỏ. Trong lúc nóng giận không kìm chế được, một trong hai người đã ra tay đánh người còn lại. Người bị đánh thấy vậy không nói lời nào, chạy ra khỏi lều vải, nhặt một cành củi viết lên cát: “Hôm nay bạn tôi đánh tôi”.

Tiếp đó, hai người lại tiếp tục tiến về phía trước, khi gặp một thung lũng màu mỡ hai người họ dừng chân nghỉ ngơi uống nước, tắm rửa. Người bị đánh kia sơ ý ngã xuống nước nguy hiểm, may thay người bạn đi cùng đã cứu anh ta lên. Sau khi nghỉ ngơi một lúc, người bạn được cứu kia lấy từ ba lô ra một con dao nhỏ, khắc lên đá dòng chữ: “Hôm nay bạn tôi đã cứu tôi”.

Người bạn đi cùng thấy làm khó hiểu nên hỏi anh ta lý do vì sao khi tôi đánh anh, anh lại viết lên sa mạc còn khi tôi cứu anh thì anh lại khắc lên đá như vậy? Cậu bạn bị đánh trả lời: “Tôi muốn những điều người khác làm tổn thương mình cũng có thể như cát, được gió xóa nhòa đi tất cả. Còn những điều tốt đẹp người khác làm cho mình, sẽ vĩnh viễn khắc ghi trong lòng như trên tảng đá này”.

Tha thứ hay trả thù?

Trả thù có thể là thứ mà bạn muốn làm khi có ai đó khiến bạn không hài lòng. Trong những lúc ấy, cảm thấy tức giận là lẽ tự nhiên và cũng rất bình thường khi nói “tôi sẽ không để anh làm điều này một lần nữa”, bất kể “điều này” là gì. Nhưng vấn đề là trả thù sẽ khiến bạn rơi xuống hố sâu của sự tệ hại và đặt bạn cùng “hàng ngũ” với những người xấu đó. Ngoài ra, nhiều nghiên cứu cũng chỉ ra rằng trả thù gia tăng căng thẳng, làm suy giảm hệ miễn dịch và có hại cho sức khỏe.

Thực tế, nếu ai đó đánh bạn bằng một chiếc gậy thì bạn sẽ bị thôi thúc đánh trả. Tuy nhiên, để có thể khoan dung trước sai lầm của người khác, bạn buộc phải kháng cự lại cám dỗ của trả thù và tìm kiếm cách giải quyết. Giống như Khổng Tử đã từng nói rằng “Trước khi bạn bắt đầu hành trình trả thù, hãy đào hai ngôi mộ”. Biết tha thứ, khoan dung chuyển đổi sự giận dữ và nỗi đau thành sự hàn gắn và yên bình. Nó có thể giúp bạn vượt qua khủng hoảng, lo lắng, phẫn nộ, và những mâu thuẫn với người khác.

Tại sao nhiều người lại muốn tha thứ cho một người mà đã gây ra tổn thương cho họ trong quá khứ? Câu trả lời không phải là để họ không mắc sai lầm nữa hay làm vậy, bạn sẽ quên đi quá khứ và nỗi đau. Chắc chắn đó cũng không có nghĩa là bạn chấp nhận bị người khác hành hạ. Mà đó là việc giải phóng bản thân khỏi những phiền muộn tiêu cực để có thể tiếp tục sống. Biết tha thứ, khoan dung đòi hỏi một sự thẩm tra sâu sắc bên trong bản thân mỗi người về “câu chuyện cuộc đời của chính họ”.

Nhà nghiên cứu vật lý đến từ đại học Harvard George Vaillant đã mô tả biết tha thứ như là một trong 8 cảm xúc tích cực giúp chúng ta kết nối với bản ngã sâu sắc nhất của mình và với người khác. Ông xem những cảm xúc tích cực này như là những thành phần cốt lõi mà gắn kết con người chặt chẽ với nhau.

Chúng bao gồm tình yêu, hy vọng, niềm vui, lòng trắc ẩn, sự chân thành, kính nể và biết ơn. Bất kể niềm tin của bạn là gì thì các nghiên cứu cũng ủng hộ cho quan điểm rằng cảm xúc tích cực mang đến cho chúng ta một cuộc sống khỏe mạnh, hạnh phúc và gần gũi nhau hơn. Khi biết tha thứ và phát triển những cảm xúc tích cực khác thì chúng ta sẽ ít bị đè nặng bởi những vết sẹo trong quá khứ.

» 12 lời dạy vừa ‘chất’ vừa ‘thâm thúy’ của cổ nhân giúp bạn khôn hơn từng giờ
» Học cách buông bỏ những thứ không thuộc về mình


Source link

About Trần Lê

Check Also

Bẩm sinh tôi là kẻ trộm

Cục trưởng thí‌ch hát và rất hay đi hát. Thông thường có người mời Cục …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *