Home / Đọc Truyện Ngắn / Dĩ độc trị độc. Truyện Ngắn

Dĩ độc trị độc. Truyện Ngắn

Thời gian gần đây, mối q.uan h.ệ giữa hai vợ chồng Okada và Yumiko trở nên căng thẳng. Okada nói với vợ rằng nên tổ chức lại một tuần trăng mật để giải tỏa những m.âu th.uẫn giữa hai người, biết đâu cuộc sống lại tốt đẹp hơn lên.


Minh họa: Đào Quốc Huy.

Yumiko gật đầu đồng ý, họ đặt vé máy bay và hai vợ chồng hồ hởi lên đường đi Okinawa. Trên máy bay, Yumiko rất vui vẻ. Okada bề ngoài tỏ vẻ âu yếm nhìn vợ nhưng tâm trạng thì hoàn toàn ngược lại: Mối q.uan h.ệ giữa hai người đã trở nên rất xấu nhưng vì Okada là người có tiền nên Yumiko không đồng ý ly hôn. Không phải ngẫu nhiên Okada lại bày ra chuyến tuần trăng mật mà anh ta đang có một âm mưu vô cùng thâm độc.

Xuống sân bay, hai người đến khách sạn và ăn tối. Khi ăn cơm xong, Yumiko hỏi chồng: “Anh có đi dạo phố không?”. Okada từ chối với lý do đang rất mệt. Mặc dù chồng không đi cùng nhưng trong tâm trạng rất hưng phấn, Yumiko vẫn cứ đi. Okada nhìn theo hình bóng của vợ rồi cười nhạt đi về phòng, nghiên cứu kế hoạch đen tối của mình.

Mãi đến một giờ đêm Yumiko mới loạng choạng đi về, cô nói với chồng trong tình trạng say khướt rằng mình đi dạo phố và gặp được một người đàn ông, hai người trò chuyện rất hợp nhau rồi cùng vào quán bar uống rượu cho nên về muộn. Okada gật đầu một cách vô ý thức rồi tỏ vẻ quan tâm chăm sóc cho vợ ngủ.

Ngày hôm sau, hai người ra bờ biển nằm tắm nắng và ngắm biển. Bỗng nhiên Yumiko nói với chồng: “Anh chụp cho em tấm ảnh đi!”.

Okada nghĩ: Nếu Yumiko ch.ết thì mình là người đầu tiên bị nghi ngờ. Để tránh được sự nghi ngờ thì phải để cho người ta biết được ấn tượng tốt đẹp của hai vợ chồng trong chuyến đi này, thế là Okada vội lấy máy ảnh nói: “Để anh chụp cho em, em đứng ra chỗ kia đi!”.

Ngay lúc đó, có một người đàn ông mặc quần áo tắm đi đến nói: “Để tôi chụp cho hai người nào”. Yumiko nhìn người đàn ông và thốt lên: “Ơ, hóa ra là Miura!”, nói xong cô giới thiệu Miura với chồng. Chính Miura là người uống rượu với cô tối hôm qua và cũng ở cùng khách sạn với hai người.

Sau khi trò chuyện xã giao, Miura chụp cho hai vợ chồng Okada mấy kiểu ảnh. Yumiko gợi ý muốn đi bơi cùng với chồng và Miura nhưng Okada từ chối nên hai người đi ra biển bơi với nhau

Okada tìm một chỗ ngồi nghỉ và nhìn về phía hai người đang tắm ở phía xa xa. Hai người có vẻ tình ý với nhau lắm, nếu hai người mà cùng ch.ết người ta sẽ nói là t.ự s.át vì tình. Nghĩ như vậy, Okada vội đứng dậy ra xe lấy máy ảnh đi đến chỗ hai người đang tắm nói: “Để tôi chụp ảnh cho hai người nhé!”.

‘;

}

Yumiko cười rất tươi và lập tức ôm lấy Miura, nhưng Miura ngượng quá đẩy Yumiko ra. Yumiko vẫn cứ ôm lấy Miura và nói: “Không sao đâu, anh nhìn xem ông xã nhà tôi có ghen đâu?”.

Okada gượng cười pha trò: “Ai bảo tôi không ghen đấy?”, nói xong chụp cho hai người ba tấm ảnh. Okada nghĩ: Đây là chứng cớ chúng mày lén lút vụng trộm dan díu với nhau. Okada lưu những tấm ảnh ở trong máy vì chúng có lợi cho âm mưu của mình.

Trở về khách sạn, Okada giả vờ thân mật trò chuyện vài câu với vợ và biết được Miura còn ở đây đến ngày kia và thế là Okada quyết định tối mai sẽ mời anh ta đến phòng của mình để thực hiện kế hoạch đầu độc hai người rồi ngụy trang thành việc họ t.ự s.át. Okada hài lòng nghĩ: May mà mình mang theo thu.ốc tr.ừ s.âu, tiện dùng cho chuyện này.

Sau bữa cơm tối, nhân lúc Yumiko ra bên ngoài tản bộ, Okada lặng lẽ ra phố mua một chai rượu vang loại hảo hạng và bộ kim tiêm rồi quay về khách sạn chuẩn bị kế hoạch gi.ế.t hai người. Okada pha loãng thu.ốc tr.ừ s.âu hút vào xilanh, sau đó rất cẩn thận mở hộp chai rượu chích kim tiêm bơm thuốc vào chai rượu, làm như vậy chai rượu không bị mất niêm phong, không gây nên sự nghi ngờ của hai người.

Làm xong việc, Okada ra bãi rác vứt bỏ lọ thu.ốc tr.ừ s.âu và kim tiêm, khi về phòng thì Yumiko vẫn chưa về. Okada mở vali quần áo của vợ, cất chiếc máy ảnh có hình chụp Yumiko và Miura vào để khi cảnh sát kiểm tra phát hiện ảnh hai người chụp chung sẽ cho rằng hai người t.ự s.át vì tình.

Okada xem lại kế hoạch của mình, thấy không có gì sơ suất nên lên giường nằm nghỉ. Một lúc sau, Yumiko trong trạng thái rất vui trở về nói với Okada: “Em lại vừa đi uống với Miura”.

Okada nhìn vợ cười nói: “Cũng tốt thôi”.

“Anh thật sự cảm thấy tốt à? – Yumiko vẻ hoài nghi nhìn chồng rồi nói tiếp – Anh có nghĩ rằng em và Miura thành đôi thì việc chúng ta ly hôn anh không phải bồi thường chứ gì?”.

“Anh không nghĩ đến chuyện đó” – Okada vội phủ nhận, nếu lỡ mồm nói sẽ làm cho Yumiko nghi ngờ và mọi việc sẽ hỏng bét.

May mà Yumiko không vặn hỏi nữa vì cô ta chợt nhìn thấy chai rượu vang ở trên bàn: “Anh mua rượu có việc gì vậy? Đây là loại rượu thượng hạng mà?”.

Okada nói: “Chỉ còn một ngày nữa là chúng ta chia tay Miura, anh muốn ba chúng ta cùng uống với nhau một bữa nên mua chai rượu này”. Yumiko khen chồng biết điều, sau đó có lẽ hai người cùng cảm thấy mệt nên nhanh chóng đi vào giấc ngủ.

Hôm sau ăn sáng xong, hai vợ chồng Okada định thuê một chiếc xe để đi chơi vùng ngoại ô. Khi hai người xuống tiền sảnh khách sạn thì thấy Miura đang đứng ở đó. “Anh đứng ở đây làm gì?” – Yumiko hỏi anh ta.

Miura nói rằng một mình cảm thấy buồn nên đang định đi chơi. Nghe anh ta nói vậy vợ chồng Okada nhiệt tình mời anh ta đi cùng. Họ thuê một chiếc xe và Miura ngồi ở ghế sau. Khi xe lên đường, Okada ngỏ lời mời Miura tối nay đến phòng mình uống chút rượu, Miura do dự một lúc rồi trả lời đồng ý.

Một lúc sau, Yumiko cảm thấy mệt nên Okada để cho Miura lái xe, còn mình ngồi ghế sau để chăm sóc vợ. Khi đã ngồi ở vị trí lái, Miura nói: “Tôi sẽ đưa mọi người đến một nơi rất thú vị!”, nói xong nhấn ga cho xe lao nhanh trên đường.

Dần dần Okada cảm thấy có điều gì đó bất yên mà không thể giải thích được, bởi anh ta thấy Miura có điều gì đó không bình thường nên Okada bảo Miura quay về khách sạn nhưng hình như Miura và Yumiko không thèm để ý đến lời nói của Okada. Okada càng ngày càng cảm thấy bất an. Xe vẫn lao nhanh trên đường và Okada không nhịn được nữa kêu lên: “Dừng xe!”.

Đúng lúc này, Miura đột ngột cho xe rẽ phải đi vào một doi đất nhô ra biển. “Đến rồi!”, nói xong anh ta tắt máy đút chìa khóa xe vào túi quần.

Okada hỏi: “Đây là nơi anh nói là rất thú vị phải không? Nơi này trừ cỏ dại ra thì có gì là thú vị?”.

Miura không nói gì và đi nhanh vào trong đám cỏ dại rồi đẩy ra một chiếc xe máy.

Okada hoảng hốt vội hỏi: “Chiếc xe này ở đâu ra vậy? Anh dùng nó để làm gì?”.

Miura cười nói: “Để tôi và Yumiko trở về thành phố”.

Okada mặt biến sắc, nhưng vẫn cố ra vẻ bình tĩnh nói: “Thế còn tôi?”.

Yumiko nhìn Okada một cách khinh bỉ, nói: “Ông tưởng rằng tôi đến đây với ông là để hưởng lại tuần trăng mật à? Nói cho ông biết, tôi đến đây là để gi.ế.t ông. Tôi và Miura quen nhau ở Tokyo, đúng rồi, để cho cái ch.ết của ông có chút giá trị tôi đã mua bảo hiểm nhân thọ mức 30 triệu yên cho ông rồi đấy”.

Lúc này, Miura tay cầm một thanh sắt đi đến, Okada hoảng sợ vội chui vào trong ôtô định mở máy chạy nhưng không có chìa khóa nên đành phải mở cửa chạy thục mạng ra bên ngoài. Miura cầm thanh sắt đuổi theo giáng một cái vào đầu làm Okada ngã dúi người vào bụi cỏ. Miura kéo Okada vào trong xe, đặt lên ghế lái thắt dây an toàn như người đang ngồi lái xe, sau đó cắm chìa khóa nổ máy cho xe chạy từ từ hướng ra phía biển. Trước khi chiếc xe rơi xuống biển, Miura rất nhanh nhảy khỏi xe.

Miura và Yumiko đứng ở đó đợi một lúc để x.á.c định rằng Okada không thể sống được nữa mới thở phào nhẹ nhõm. Yumiko nói: “Chúng ta trở về khách sạn đi”.

“Chúng ta đi thôi!”. Miura ngồi lên xe máy, Yumiko ngồi ở đằng sau hai tay ôm chặt lấy eo Miura. Cô ta nói với giọng của người đang say tình: “Về khách sạn chúng ta uống một chầu để ăn mừng, em đã chuẩn bị một chai rượu vang loại hảo hạng rồi!”.

» Chuông Gió
» Hoa cải vàng


Source link

About Trần Lê

Check Also

Câu chuyện về bà cụ bán chuối. Blog và Cuộc Sống

Người t‌ử tế, họ hiểu rằng, khi làm một việc tốt hay việc xấ‌u, nó …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *