Home / Đọc Truyện Ngắn / Dòng trôi – Truyện ngắn của Trúc Thiên. Truyện Ngắn

Dòng trôi – Truyện ngắn của Trúc Thiên. Truyện Ngắn

Má nói rành rọt và nhẹ bâng. Một chiều hoàng hôn thẫm tím lên triền sông. Gió tháng chín thổi hơi nóng còn sót lại của sóng nước Nha Mân, phả vào gương mặt những đứa con đầy bực dọc. Bữa cúng tiên thường giỗ tía, bỗng nặng nề trĩu trịt.


Minh họa: Tuấn Anh

Đứa nào lại chẳng rành tánh má, hồi xưa tới giờ má đã quyết thì sẽ làm, chẳng ai có thể lung lay thay đổi. Nhưng mà lần này thì căng thiệt nghen. Má đâu phải hổng biết hôm nay ngày gì, không dưng má nói vậy là đứa nào cũng tự hiểu. Coi như là di chúc, hay đại loại má trối trước, đặng khi má mãn phần thì chẳng đứa nào có thể trái ý.

Má ra hiên nhà, đung đưa cánh võng. Mặc mấy đứa con dáo dác nhìn nhau. Má mở cải lương nghe. Cái máy cát sét chị hai mua đâu hồi nẳm, màu bạc thếch theo thời gian, cây ăng ten gãy mất một đoạn. Cuốn băng cũng cũ kỹ nua già, dây thanh băng giãn ra trầy xước vài chỗ nên cái giọng cô đào Mộng Điệp lẫy lừng ngày xưa thành nhừa nhựa eo éo, kiểu như người già nghẹt mũi ngứa cổ hát chơi.

Mỗi lần giỗ tía, là má lại nghe bài này, cái bài chẳng có gì gọi là hay ho, cái bài buồn lây buồn lất, nghe hôm nay, sớm mơi x‌á.ch giỏ đi chợ vẫn còn buồn. Có lần Bế Hai nói với con Xuân Duyên như vậy, khi nghe nhỏ cháu mình ngân nga ngoài bến. Con nhỏ năm đó mười sáu, ưa gội đầu trên bến mỗi chiều. Con nhỏ, đời còn trong veo.

***

Đứa nào bày ra cái trò này, con Út Trong phải hông? Má cả đời gắn c‌h.ặ,t phận mình với miệt thứ đồng bưng, lấy đâu ra mà biết mấy cái chuyện đến nỗi tao ở Sài Gòn cũng chẳng rành. Anh ba kéo đám em ra gốc bần mé sông mà trách.

Tính gì thì tính lẹ nhen, sớm mai vợ chồng em lên Sài Gòn rồi đó. Tụi nhỏ còn mớ bài kiểm tra cô giáo cho về nhà, đã làm kịp bài nào đâu. Con Năm Thà vuốt lại mái tóc suôn mượt sực nức mùi mỹ phẩm kiêu kỳ. Đôi bàn tay thon gọn vẫn bấm đều tin nhắn trên chiếc điện thoại xịn nghe đâu con nhỏ mua gần ba chục triệu.

Nè heng, chắc tao không phải đi à, chắc ở đây mình ên mày lo con cái, cơm áo gạo tiền? Năm mười hai tháng mày ló đầu về thăm má bao nhiêu lần. Anh ba đanh giọng khi nghe con em mình giở giọng chua ngoa.

Lại một buổi chiều hắt hiu. Giỗ tía vừa qua hồi ban sáng. Anh em túm tụm cụng ly rốp rẻng cười nói xôm tụ. Sau giấc ngủ trưa, bia r‌ư.ợ,u bay theo từng hơi thở đều đặn. Chừng khi tỉnh rụi, mới sực nhớ cái vụ má nói, vẫn chưa thể hạ hồi để đám con an tâm mà rời quê.

Thôi chốt lẹ giùm cái đi, con Út Trong mày rõ nhất mấy vụ này, mày tự đi mà nói chuyện với má. Cứ nói thẳng nhà mình đâu thiếu trước hụt sau mà má làm vậy. Chừng nữa heng, má có gì mỗi đứa một ít, thể nào cũng linh đình cho coi. Chứ má làm vậy, đám con lại mang t‌ộ.i bất hiếu. Tư Thiệt lên tiếng, xoay xoay cái tay nhìn đồng hồ. Thời gian với Tư Thiệt nó quý hơn vàng. Canh từng phút một, thị trường cổ phiếu lên xuống thót cả tim, đ‌a.u cả ruột, mà cứ ở đây ê a thì có ngày Tư Thiệt bán nhà chứ chẳng phải chuyện chơi.

Minh họa: Tuấn Anh

Út Trong chẳng nói chẳng rằng, mặc mấy ông anh bà chị xưng xỉa. Thây kệ, nó đâu có kêu má làm vậy, nó cũng chẳng bày mấy chuyện đó ra cho má biết. Nhưng nếu kêu nó đi nói thì nó nói. Nó cũng đâu muốn ngày má nằm xuống, rồi cả đám anh em ráo hoảnh mà trơ trơ trong cái căn nhà chẳng có dáng hình má.

Sẫm trời, đám bìm bịp kêu inh ỏi. Bông bần rụng trắng triền sông. Lấp ló phía sau rặng bần, vẫn có một người ngồi nhìn từng con sóng nước mà đắn đót.

***

Chướng về hong khô những cánh đồng, đất nảy nở sau một mùa sũng nước. Những bãi lầy b‌ắ.t đầu tơi xốp. Khí trời quang đãng hơn. Mà sao lòng má chẳng dịu chút nào. Dẫu mấy đứa con đã nhín chút thời gian mà ngược xuôi năm thì bảy đỗi để năn nỉ lẫn giận hờn. Má vẫn tỉnh bơ, chẳng nghe lời đứa nào ráo trọi. Là má hổng hiểu tụi con mình? Hay chăng đám nhỏ chẳng thấu đặng lòng má?

Bế Hai đâu biết, chỉ biết mỗi lần đứa nào về, thì nhà cũng thêm phần u uẩn. Rồi đứa đó đi, má cứ thở dài thườn thượt. Má nghe con chim bìm bịp kêu chiều. Má lần mò thắp nhang lên bàn thờ tía. Có bận má hỏi như đ‌á.n,h đố Bế Hai, là con chim bìm bịp nó kêu rồi chiều mới về, hay tại chiều về nó mới kêu. Bế Hai chưa kịp trả lời, má đã phủi tay, là con chim bìm bịp hay là chiều gì cũng được, miễn nhớ thắp nhang cho tía bây là được.

Má về với tía, sau mùa lửa đạn giày xéo miệt đồng bưng này. Xơ x‌á.c và điêu tàn. Làng xóm hun hút khói s‌ú.n,g. Cái mùi nó đâu có dễ chịu như mùi đ‌ố.t đồng quê mình. Đâu có cái đám cưới nào đâu. Hồi đó tổ chức chỉ làm lễ giới thiệu hai người với đồng đội. Tía mặc y đồ bộ đội. Má thì bộ bà ba màu đen. Đồng đội gom góp lại, tặng cho được xấp lãnh Mỹ A, loại lãnh trứ danh của Tân Châu. Bây không biết đâu, lãnh Mỹ A thời đó, nó quý mà nó sang lắm, nó hơn cả Xá Xị Xiêm, thứ lụa cao cấp của Thái Lan hồi đó.

Má đung đưa cánh võng mà lần hồi mớ ký ức cũ càng. Bế Hai ngồi vá lại cái đáp túi quần cho má. Chuyện đời nảo đời nao, má ít kể cho ai nghe, chỉ nói với mỗi mình Bế Hai. Ờ mà, cũng có lấy ai đâu để kể. Đám con của má từ hồi xa miệt đồng bưng mà lên thị thành lập nghiệp. Chừng đủ đầy cho một cuộc đời sung túc thì mấy ai quay về với má. Bộn bề lo toan cơm áo gạo tiền nơi xứ phồn hoa đô hội, lắm điều hay lạ, nhưng cũng lắm thứ cạnh tranh nghiệt ngã.

Má chẳng trách đâu. Trách làm sao cho được, ai lại không muốn con cái mình sống cuộc đời hạnh phúc. Sáo sang sông thì sáo sổ lồng. Cái câu ca này, má nghe miết đ‌â.m ra má thuộc, má ngấm vào tận tâm khảm. Vậy nên, má chỉ mong xứ đó, đám con cháu mình vui vầy ấm êm, tất thẩy bình an là má vui. Coi như chẳng uổng công một đời cần lao của mình.

Nhưng Bế Hai à, má đã quyết như vậy, chẳng thể đổi thay. Con nhớ nghen, đừng có trái ý má. Má thương con đồng đều như mấy đứa khác. Thậm chí, nằm đêm nhiều khi má sợ, má có đi rồi, con ở với ai.

Bế Hai đã qua hàng bốn, quá lứa lỡ thì. Đâu còn nhỏ nhắn chi đâu mà má nặng lòng lo toan. Khi không má nói vậy chi cho lòng Bế Hai rưng rức. Tại gió lùa bụi bay vào mắt, nên mấy giọt nước từ đâu làm ướt cái miếng vá. Chướng này, mày thổi chi mà nghiệt quá đỗi.

***

Xuôi chuyến xe rưng rức, đám con hớt hải quay về khi nghe má té ngoài bến. Má mần chi mà rị mọ ngoài bến cho té. Bảy mươi tuổi rồi, bỏ luôn cái tật cứ ráng chiều là lại ra bến gội đầu. Xây chi cho má cái nhà tắm rồi không xài. Đồ xịn trên thành phố mua về gắn vào, chứ có phải đồ lạc xoong hàng chợ đâu má.

Anh ba tức tưởi, khô khốc đẩy những lời trách móc vào khoảng không. Má nằm bên cái giường gỗ, nghe chướng ràn rạt. Khoảng không buồn hun hút.

Má vẫn giữ nguyên cái tánh ưa gội đầu trên bến, từ hồi thiếu thời cho đến bây giờ. Má đâu thèm mấy thứ dầu gội nhan nhản trên ti vi ưa quảng cáo. Cả một đời má chỉ gội nước lá bưởi. Hương bưởi Bế Hai nấu lên từng chiều, bay quyện vào mênh mông sóng nước. Mớ tóc trắng rụng đầy trên bến. Bế Hai lụm từng mớ, vò vò vào tay, rồi lặng lẽ hất về phía sông. Trôi đi sóng nước ơi. Trôi cả khoảng ký ức hắt hiu của má từ ngày tía mất. Giữa những nhớ quên của cuộc đời, má vẫn giữ cái thói quen ưa ra giàn mướp tía trồng mà hong tóc. Mướp lủng lẳng trên cành. Nỗi buồn của má chừng như cũng lắt lay như vậy.

Mà kể cũng lạ, từ hồi tía mất, Bế Hai lại b‌ắ.t đầu ra bến gội đầu hệt như má. Chắc tại Bế Hai cũng đã lốm đốm bạc, da dẻ thêm phần đồi mồi. Heo may ghé ngang đời xua đi cái thanh tân con gái hồi nào Bế Hai cũng chẳng hay. Dàn khổ qua đắng, trái xanh rì, mỗi chiều ưa nghe tiếng thở dài của Bế Hai ngồi hong tóc.

Có bận con Xuân Duyên được Năm Thà đưa về đây ở, nó cũng theo ngoại với Bế Hai gội đầu trên bến. Mái tóc cũn cỡn, nhuộm vàng chói lửa. Nó cười hềnh hệch. Rồi khóc cũng ngon ơ. Nó hát bài vọng cổ má ưa nghe. Năm đó nó mười tám, đời chẳng còn trong veo.

Ôm cái bụng bầu năm tháng, còn thằng bồ thì bặt tin chẳng lần ra. Năm Thà khóc hết nước mắt với má. Người thị thành ác nhơn quá má à!

Má ôm con Xuân Duyên vào lòng. Ở đâu cũng có kẻ ác hết đó bây. Nhưng đứa nhỏ đâu có t‌ộ.i. Lỗi lầm mình gây ra đừng để một sinh linh đang hoài t‌h.a,i phải gánh chịu. Để đây cho má. Con cháu nào thì má cũng thương đều.

Vậy nên, cái chuyện gội đầu trên bến, thành ra lệ chiều của mấy người đàn bà đơn chiếc của nhà này.

Sẫm tối trời, Tư Thiệt với Năm Thà cũng về tới. Nhà một phen náo động. Bế Hai rút trong phòng với mẹ con Xuân Duyên. Sóng nước Nha Mân vỗ lào xào triền sông. Bông bần thôi không còn rụng nữa. Lác đác trên những cành cây, mấy trái bần non xanh mượt nằm yên nghe giông gió phủ lên căn nhà.

***

Nói tới nói lui thì mười công đất của má đâu? Cuốn sổ tiết kiệm của má đâu? Lương hưu hằng tháng của tía má lãnh để đâu? Giờ không tính đợi chừng nào tính. Ủa mà Bế Hai thì làm sao? Năm Thà xì xào bằng cái giọng gió cố sao cho nhỏ nhất có thể. Trăng mười sáu, tròn vằng vặc, sáng cả hiên nhà. Ấm trà hương sen bát ngát mùi thanh tịnh. Đêm phủ xuống dòng Nha Mân một không gian cô tịch. Mỗi lòng người là động đậy.

Bế Hai được tía má đem về nuôi khi còn đỏ hỏn, khi tía má ruột của Bế Hai mất trong một đợt địch càn s‌á.t rạt miền hạ sông Nha Mân. Bế Hai trắng trẻo, xinh xắn như con búp bê. Hồi đó là gần giáp tết, nên má đặt tên là Xuân Tự, má gọi ở nhà là Bế Hai. Mà má cũng đâu có ngờ. Cái tên nó vận vào đời. Bế Hai cũng gieo neo thắt thẻo như là tuồng tích hồi xưa.

Không tính gì ráo trọi. Má có c‌h.ế,t đâu. Mà Bế Hai thì sao? Đất với vườn nhà mình còn à? Mấy người tệ đến thế thì thôi, giờ còn toan tính nơi này. Thẳng ra mà nói, đất ai l‌ừ.a má đem bán để đầu tư cổ phiếu? Vườn nhà này ai chăm? Má sống bằng gì? Nhìn đôi bàn tay chai sần của Bế Hai thì tự mà hiểu.

Út Trong mắt đỏ hoe, giọng b‌ắ.t đầu lạc đi. Tư Thiệt cúi gầm mặt, á‌nh mắt lảng sang một nơi khác. Năm Thà cũng vân vê cái tà áo hoa bằng vải mút xơ lin. Anh ba phả vào trời đêm những vòng khói t‌h.u,ố.c trắng tựa tơ lòng.

Mấy người có biết má đi hiến x‌á.c để làm gì không? Là má hiểu hết tính những đứa con mình đó. Bao năm rồi, có đứa nào về nhà với má mà thảnh thơi yêu thương như ngày xưa?

Ờ cái ngày xưa thảnh thơi biết nhường nào. Cái ngày mà cả đám lớn lên èo uột, khẳng khiu như cây mọc từ đất thiếu phù sa bồi. Mấy chị em, thiếu ăn thiếu mặc. Mùa lũ ăn độn khoai lang, củ sắn. Tết nhứt mỗi đứa được hai bộ đồ vải thô là dữ lắm rồi. Bảy, tám tuổi đầu đã phải đi giữ trâu, cuốc rẫy, giăng lưới, cắm câu…

Đời khổ như thế nhưng vẫn vang động tiếng cười nhờ có những niềm vui dân dã của quê nghèo. Trong những trưa hè oi ả, mấy chị em ưa trèo lên cây bần, b‌ắ.t tổ chim dòng dọc, rồi nhảy ùm xuống sông chơi trò ném sình vào nhau. Bận sáng trăng mười sáu, lén trốn tía má, tập tành chia nhau ly r‌ư.ợ,u gạo, câu vọng cổ trữ tình lan dài mải miết theo gió đêm.

Đó, đất quê đã nuôi dưỡng mấy chị em bằng đời sống hiền hòa và mộc mạc. Đất quê như má nhân từ, âm thầm mà trao hết cả một đời cần lao cho tất thảy những đứa con. Đất nào có bạc. Vậy sao bây giờ…

Thinh không lặng im. Gió từ triền sông phả vào nghe lạnh thấu tim.

***

Nhưng mà Bế Hai ơi, má hiến x‌á.c chỉ là cái tâm nguyện của má. Ai rồi cũng thành tro bụi về với sông nước hay tan rã vào đất như thể hư vô. Có ai bày má đâu, má tự mình mày mò ra hết. Bận má lên đi khám xương khớp, má nghe người ta tổ chức vận động trong bệnh viện. Má thấy chuyện hay quá Bế Hai ơi. Tánh má bây biết mà, sống là cho, mà c‌h.ế,t cũng là cho. Cho hết đi con. Đời đôi lúc nặng nề lắm, mình giữ lấy làm gì? Cạn cùng cuộc đời người, chí ít cũng còn làm được cái điều thiện lành này.

Mấy công đất, thằng Tư Thiệt thua lỗ, má cũng bán cho. Mấy cây vàng dành dụm, thằng Ba Trắng nó hỏi mượn để sửa cái nhà, con cái nó lớn hết rồi. Con Năm Thà thì má cũng đã cho nó cả bộ vàng cưới hồi nó đi bước nữa lấy chồng lần thứ hai. t‌ộ.i là t‌ộ.i con Út Trong, giờ còn mỗi cái vườn nhà này thôi, coi như má để lại cho nó.

Nhưng mà Bế Hai đừng lo, má cũng coi Bế Hai như m‌á.u mủ ruột rà. Bế Hai cũng có phần. Cả đời Bế Hai tự tay mình lo cho đám em, chừng tụi nhỏ lớn khôn mấy đứa còn nhớ sự h‌y s‌i.n,h của Bế Hai. Má xin lỗi Bế Hai nha. Tụi nhỏ hư quá. Má lo cho Bế Hai phần đời côi cút. Má có để dành riêng cho Bế Hai rồi, cuốn sổ tiết kiệm, cuốn sổ má để dành lương hưu của tía bây đó. Bế Hai nhớ lo cho mình nha. Bế Hai thương tía má thì đừng để nhang khói nó lạnh lùng.

Mà thôi, Bế Hai coi còn mắm chốt hay ba khía không, mai mấy đứa nhỏ về có cái cho nó chấm bần mà ăn. Má thiu thiu giấc ngủ, sau cữ cơm trưa, bên cánh võng, giọng cô đào Mộng Điệp chợt rõ ràng, uốn lượn lên từng tán bần: “Bông bần rụng trắng triền sông – phù du một kiếp theo dòng mà trôi”.

Mặc cho Bế Hai lay lay, Bế Hai kêu gào, má vẫn ngủ. Ngày tàn chướng, rặng bần biêng biếc xanh. Người ta nói má đi vậy là tốt, chẳng bệnh gì, no đủ trong người. Bế Hai tất tả gọi cho mấy đứa em. Út Trong hổng b‌ắ.t máy. Chắc đang bận công việc rồi.

Ờ mà bữa má có dặn khi má đi, nhớ lấy tấm giấy má giấu trong cái đáp túi quần, trong đó có số điện thoại của trung tâm tiếp nhận x‌á.c, gọi báo đặng người ta cử cán bộ xuống mà làm thủ tục cho kịp trong hai mươi bốn tiếng phải bảo quản x‌á.c. Bế Hai run run bấm số. Nghĩ đến cảnh người ta đem cái x‌á.c má đi, lỡ Út Trong về hổng kịp thì sao? Chỉ có hai mươi bốn tiếng à. Mà công việc Út Trong nhiều khi đi xa lắm, đi tận mấy tỉnh miền ngoài.

Đầu dây bên trung tâm tiếp nhận x‌á.c a lô đôi ba lần, cái giọng quen quen… Bế Hai cúp máy, ngồi thẫn thờ. Ờ, phải rồi, Bế Hai quên mất, Út Trong nó làm p‌h.áp y trên thành phố mà.


Source link

About Trần Lê

Check Also

Số mệnh con người luôn được an bài, nhưng 2 kiểu người sau sẽ khiến thiên mệnh phải quỳ gối chào thua

Xưa kia, một viên tướng tài nhà tốn‌g đã được ấn định về già sẽ …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *