Home / Đọc Truyện Ngắn / Mặt nạ hào hoa (Phần 3) :Nhi mừng rỡ, vội vàng ngồi xuống đệm.. Tiểu Thuyết

Mặt nạ hào hoa (Phần 3) :Nhi mừng rỡ, vội vàng ngồi xuống đệm.. Tiểu Thuyết

Nhi mừng rỡ, vội vàng ngồi xuống đệm. Ghế sô pha êm ái và đàn hồi này lên, khiến cho Duyệt không cẩn thận, trượt về phía người Nhi. Từng tế bào trên người anh nóng bừng như sắp bốc ch.áy. Duyệt cuộn chặt bàn tay lại, cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình.


ảnh minh họa

Nhi khập khiễng bước về phía Duyệt, anh cũng bước nhanh tới đỡ lấy cô. Tay chân nhi bủn rủn, ngã nhoài về phía người Duyệt.

– Sao vậy? Ai đã khiến cô thành ra thế này?

Duyệt hỏi, vẫy tay gọi phục vụ để lấy một chiếc khăn ướt và cốc nước ấm. Nhi lắc đầu, gương mặt vẫn còn đầy về thảng thốt và đau đớn. Duyệt thấm khăn lên những vết thương trên mặt Nhi.

– Ái đau. Từ từ thôi.

Nhi nhíu mày, rụt người về phía sau.

– Rốt cuộc là bị làm sao vậy?

– Tôi cũng không biết. Trên đường đến đây thì bị một đám xông đến đ.ánh. Chắc là định cướp. – Nhi trả lời, đẩy Duyệt ra xa khỏi mình để giữ khoảng cách. Cô cầm lấy cốc nước, uống một hơi hết sạch.

Duyệt cau mày. Không hiểu sao, những chuyện xảy đến với Nhi khiến anh cảm thấy thật kỳ lạ. Đầu tiên là anh ngã lên người cô, rồi thì áo của anh lại bị bẩn khiến cô phải mang đi giặt, sau đó là Nhi bị đ.ánh trên đường đến đây. Giống như những sự kiện xảy đến này đã được bàn tay ai đó sắp đặt, hoặc là do số Nhi quá đen đủi.

Duyệt bỗng cảm thấy có lỗi. Vì đến gặp anh mà cô thành ra như vậy, cảm giác áy náy xông tới khiến Duyệt khó chịu.

Nhi vẫn còn đùa được. Cô chỉ lên gương mặt đầy vết cào của mình, trông như thể đang khoe ra vẻ đẹp mỹ miều cũng chiến tích trên đó.

Duyệt bất ngờ cầm tay Nhi khiến cô giật mình.

– Đi, đến phòng khám xem có bị sao không. – Duyệt nói, kéo Nhi đứng dậy, nhưng lại lỡ dùng lực quá mạnh khiến Nhi nhăn mặt lại và khẽ kêu lên.

Duyệt vội vàng thả tay cô ra.

– Tôi xin lỗi. Tại tôi mà cô bị như vậy.

Anh ngập ngừng. Nhi lại một lần nữa lắc đầu.

– Không có gì. Hồng nhan bạc mệnh ấy mà. – Nhi vẫn còn đùa được. Cô chỉ lên gương mặt đầy vết cào của mình, trông như thể đang khoe ra vẻ đẹp mỹ miều cũng chiến tích trên đó. – Anh nhìn xem, mấy vết này chứng tỏ tôi phải xinh đẹp lắm ấy.

Trái tim Duyệt chùng xuống khi nghe lời đùa cợt của Nhi. Đúng là một cô gái lạc quan. Anh bỗng cảm thấy xót xa khi liếc qua những vết cào trên mặt của Nhi. Càng nhìn kỹ, anh càng cảm thấy có gì đó không đúng. Tại sao lại là vết cào? Nếu là cướp thì chỉ giật đồ thôi chứ, sao còn đ.ánh cô ấy? Nhưng dấu vết kia khiến anh liên tưởng đến một trận đ.ánh ghen kịch liệt, chứ chẳng phải một vụ ẩ.u đ.ả vì cướp giật.

Mà nhắc đến đ.ánh ghen, chẳng hiểu sao trong đầu Duyệt lại bật ra cái tên của Cristine.

Thấy Duyệt nhìn mình chằm chằm, Nhi xấu hổ, cúi đầu xuống. Cô cầm cái túi đựng áo vest ra, đưa cho Duyệt.

– Áo của anh đây. Đã giặt sạch rồi. Còn có hai cái coupon giảm giá, tôi để trong túi luôn đó.

Duyệt cầm lấy cái túi, không thèm kiểm tra mà bỏ sang một bên.

– Cô chắc là không cần đi khám chứ?

Nhi xua tay, lắc đầu lia lia.

– Không cần đâu mà. Bôi thuốc là được rồi.

Nhi đứng dậy, cầm túi x.á.ch, cúi chào Duyệt và chuẩn bị rời đi. Rất nhanh thôi, cô và Duyệt sẽ sòng phẳng và chẳng còn liên quan gì đến nhau nữa. Nhi đã đ.ánh cuộc vào lần gặp gỡ này, và tìm cách để chiếm một vị trí ấn tượng trong mắt Duyệt. Nhưng có lẽ là cô đã nhầm, hoặc cô tự đ.ánh giá mình quá cao. Trong lòng Nhi có hơi thất vọng.

– Khoan đã. – Duyệt gọi giật lại khi Nhi chuẩn bị rời đi. Anh vẫn cảm thấy có chút ái ngại gì đó ở trong lòng mình.

Duyệt không rõ vì sao. Có thể là do sự nghi ngờ của anh, về việc Cristine cho người đến đ.ánh ghen. Mà cho dù không phải việc đó đi chăng nữa thì Duyệt cũng cảm thấy không phải phép. Anh cho rằng vì mình mà Nhi mới gặp chuyện, thế nên anh muốn bồi thường.

Nhi đứng lại, hơi nhếch khóe miệng lên mỉm cười, thầm nghĩ rằng mình cũng không phải sai lầm. Khi một người đàn ông níu kéo bạn bằng một cách nào đó, để bạn không bỏ về, điều đó có nghĩa là trong lòng anh ta bắt đầu có bạn. Thời cơ của cô đến rồi.

Nhi quay người lại, nghiêng đầu chờ đợi Duyệt mở lời. Mái tóc dài óng mượt của cô vắt sang một bên, để lộ cần cổ trăng ngần và làn da mềm mại, bóng bẩy. Duyệt khẽ nuốt nước bọt. Anh dường như có thể nhìn thấy cả mùi hương thơm ngát từ c,ơ th.ể cô, tỏa ra đầy mời gọi.

Duyệt hắng giọng, chấn chỉnh lại tinh thần của mình.

– Về đề nghị của cô ngày hôm qua, chuyện hợp tác ấy. Tôi nghĩ là có thể bàn bạc.

Nhi mừng rỡ, vội vàng ngồi xuống đệm. Ghế sô pha êm ái và đàn hồi này lên, khiến cho Duyệt không cẩn thận, trượt về phía người Nhi. Từng tế bào trên người anh nóng bừng như sắp bốc ch.áy. Duyệt cuộn chặt bàn tay lại, cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình.

Làm sao anh có thể nhanh chóng bị hạ gục bởi một cô gái lạ hoắc thế được.

– Tất nhiên. – Duyệt cười cho có lệ. – Nhưng mà hôm nay thì chưa được, tôi nghĩ cô nên về nhà trước.

Duyệt chỉ lên mặt mình, ý muốn nói là bộ dạng của Nhi không phù hợp để họp hành hay bàn chuyện công việc.

– Chúng ta hẹn một hôm khác. Tới công ty của tôi. Thế được không?

Nhi nghe thấy vậy thì sung sướng gật đầu. Cô chộp lấy tay Duyệt, hào hứng nói.

– Tuyệt quá. Mong là hợp tác suôn sẻ.

Duyệt hơi rụt tay về. Nhi cũng nhận ra là mình đã hơi quá đà, cô liền thả tay Duyệt ra, khẽ vén tóc vào tai, thẹn thùng một chút.

***

Duyệt quay về công ty, yêu cầu trợ lý của mình sắp xếp một cuộc hẹn với Nhi, và chuyển thư mời đến cho cô. Xong xuôi, anh ngẫm nghĩ lại cuộc gặp hôm nay với Nhi.

Tất cả như thể bị thao túng vậy. Duyệt vẫn còn mơ hồ và choáng váng như thể ai đó yểm bùa anh, nhưng anh lại không phát hiện ra điều không đúng ở chỗ nào.

– Duyệt!

Cristine hét lên, mở bật cửa ra. Nàng siêu mẫu nóng bỏng bước vào, sấn đến bên cạnh Duyệt và ngồi thẳng lên đùi anh. Duyệt khẽ cau mày, tỏ vẻ khó chịu nhưng lại không đẩy cô ra.

Cristine cảm thấy có gì đó khác lạ trong thái độ của Duyệt, nghĩ rằng anh vẫn giận cô từ ngày hôm qua. Cô bèn ngả người lên ngực Duyệt, vươn bàn tay mềm mại ra vuốt lấy cằm anh, nũng nịu nói với giọng từ tính đầ quyến rũ.

– Đừng giận em mà. Người ta biết sai rồi.

Duyệt tránh khỏi bàn tay của Cristine. Anh chú ý đến những cái móng tay dài ngoằng, đính đầy hoa và những hạt lấp lánh. Hình ảnh gương mặt đỏ ứng với những vết cào của Nhi lại xuất hiện trước mắt Duyệt.

Duyệt nắm chặt tay Cristine, kéo giật ra.

– Đau em. – Cristine kêu lên. – Anh sao vậy?

– Em làm móng từ bao giờ? – Duyệt nhớ rằng ngày hôm qua, lúc đi thử đồ cưới, Cristine vẫn chưa hề làm móng. Bàn tay cô nhỏ xíu và những cái móng tay cụt ngủn với phần móng không bao giờ dài qua được thịt, bởi Cristine có thói xấu là c.ắn móng tay.

– Tối qua. Lúc bỏ về, em có hơi giận. Chẳng biết làm gì nên đành đi làm móng. – Cristine bĩu môi trả lời, nhớ lại lúc mình bị Duyệt phũ phàng đuổi xuống xe. Cô giờ hai bàn tay lên trước mặt Duyệt, vui vẻ nói. – Thế nào? Anh có thích không?

Duyệt đẩy Cristine ra khỏi người mình, cáu bẳn với cô.

– Trông như phù thủy. Chả có gì hay ho hết. Nếu em làm móng để đi dằn mặt người khác thì tốt nhất là cắt cụt hết đi.

Cristine sững người, không ngờ Duyệt lại lạnh lùng và ghét bỏ cô như vậy. Anh thay đổi một trăm tám mươi độ kể từ khi rời khỏi tiệm váy cưới ngày hôm qua. Cristine không hiểu sao lại thế. Cô hậm hực đứng bật dậy.

– Anh nói thế là có ý gì?

– Em tự ngẫm xem. Lớn bằng từng ấy rồi. – Duyệt nhún vai, tập trung vào màn hình máy tính mà không thèm để ý đến cô.

Cristine bức bối khi bị đổ lỗi, mà cô cũng chẳng biết đó là vấn đề gì. Cô bỏ đi khỏi phòng làm việc của Duyệt. Hành động đó càng khiến Duyệt hiểu nhầm cô là chột dạ. Anh không nói gì nữa. Hai người đang yêu nhau bỗng dưng trở nên xa cách đến lạ kỳ. Duyệt không khỏi tự hỏi mình, rằng liệu anh có yêu Cristine thật không.

Nhi gật đầu. Trái tim Hải như rơi xuống thềm. Anh dứt khoát cúi xuống, hôn lên môi của Nhi, và đẩy cô về phía giường.

***

Nhi lại trở về căn hộ, trong lòng vui không kể xiết bởi dường như cô đã nắm được phần nào trái tim của Duyệt. Cô thậm chí còn ngân nga một khúc hát khi đang tắm.

Hải tựa lưng vào cửa phòng tắm, nghe thấy tiếng hát í ới của Nhi mà cảm thấy lạ. Cô chưa bao giờ như vậy, kể từ lúc quen biết anh.

Nhi quấn chiếc khăn tắm vào người, mở cửa nhà tắm ra và đi ra ngoài. Cô giật mình khi thấy Hải đứng ngay trước mặt.

– Này, sao anh không có tí riêng tư nào hết thế?

Nhi cau có nhìn Hải, đẩy anh ra và đi về phía bàn trang điểm. Mái tóc dài hiện giờ đang ẩm ướt, Nhi nghiêng người, dùng khăn vo chúng. Tấm lưng trần trụi và trơn bóng của cô lồ lộ ra trước mặt Hải.

Anh nuốt một ngụm nước bọt, cả người nóng bừng lên, tự hỏi liệu Nhi có phải yêu tinh không mà sao lại hút hồn đến thế.

Nhi thấy Hải nhìn mình chằm chằm liền dừng động tác lại, đứng lên và đi về phía anh.

– Anh còn định đứng đây đến bao giờ?

Hải nhìn xuống người cô, gương mặt với ba vết cào đỏ ửng. Anh nắm cằm cô và khẽ xoa ngón tay cái lên ba vết cào đó. Nhi cảm thấy xót nên nhăn mặt lại.

– Sao thế này? – Hải xuýt xoa, hỏi.

– Tôi tự cào. – Nhi lắc đầu để lách ra khỏi tay của Hải, nhưng bất ngờ thay, Hải túm cằm cô chặt hơn. Anh kéo mặt cô lên và đưa mặt mình sát xuống. Tim Nhi đập thình thịch như thể trống bỏi.

– Cô nhất định phải làm thế à? – Hải đau đáu nhìn Nhi. Anh biết cô đang làm gì. Anh không cho rằng đó là hành động đúng. Hơn nữa, từ khi Nhi bắt đầu, anh đã cảm thấy khó chịu vì mục đích của cô.

Nói cách khác, Hải nhận ra anh đã để cô vào trong lòng từ bao giờ. Chỉ tiếc là cô không hề có cảm giác tương tự với anh.

Nhi gật đầu. Trái tim Hải như rơi xuống thềm. Anh dứt khoát cúi xuống, hôn lên môi của Nhi, và đẩy cô về phía giường.

– Nếu tôi làm thế này thì sao?

Nhi không phản kháng, để mặc Hải muốn làm gì thì làm. Hải đẩy ngã cô nằm lên giường, chiếc khăn tắm giắt hờ bị bung ra, và c,ơ th.ể Nhi nửa kín nửa hở, lấp ló sau lớp vảo bông. Hải chống tay trên đệm, nhìn xuống gương mặt của Nhi. Cô chỉ mở to mắt nhìn anh chòng chọc.


Source link

About Trần Lê

Check Also

Thằng hề phản phúc. Truyện Ngắn

Người khinh mình chưa kinh/ Mình khinh mình đáng s‌ợ ảnh minh họa Với tinh …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *