Home / Đọc Truyện Ngắn / Nhật ngoảnh mặt né tránh…. Tiểu Thuyết

Nhật ngoảnh mặt né tránh…. Tiểu Thuyết

Nhật ngoảnh mặt né tránh, nhưng không thể né được. Đôi môi của Sơn gắt gao cắn lấy môi cô, vừa khiến cô đau đớn, vừa khiến cô cảm thấy chân thật. Cô thậm chí còn nghe thấy tiếng tập của trái tim anh trong lồng ngực.


ảnh minh họa

» Cưới đi rồi tính (Phần 20) : Nhật cũng hướng tay về phía Thủy…
» Cưới đi rồi tính (Phần 19): Nhật khẽ buông ra một tiếng thở dài…
» Cưới đi rồi tính (Phần 18) : Nhật cụp mắt xuống…
» Cưới đi rồi tính (Phần 17) : Nhật lo lắng và khó chịu…

Nhật ngồi xuống ghế sô pha. Kết quả ngoài dự đoán của cô, nghĩa là cô cũng chẳng còn lý do gì để ở lại nhà của Sơn nữa. Nhưng tại sao cô lại không muốn phải ra đi, là vì không cam tâm, hay là cảm thấy uất ức, hay là vì cô đã thật sự yêu anh?

Nhớ lại những lời mà cô đã nói với anh, lý do vì sao cô từ chối, không dám thừa nhận tình cảm này, là bởi vì cô sợ điều này sẽ xảy ra. Lúc đó, cô đã tính toán sẵn đường đi nước bước cho mình. Nếu như đứa bé là con của người khác, vậy thì cô sẽ rời khỏi đây, mà không có bất kỳ lưu luyến nào.

Nhưng đến giờ, khi điều đó đã thật sự xảy ra với mình, cô nhận ra tự lừa dối bản thân chỉ có tác dụng ở mặt lý trí, còn về tình cảm, nó chẳng thể ảnh hưởng gì.

Nhật thở dài. Cô gục đầu xuống mặt ghế.

– Bỏ chạy lần nữa ư? Điều đó có phải là tốt nhất cho tất cả mọi người không?

Nhật thầm hiểu rằng câu trả lời là không. Việc cô bỏ chạy bây giờ chỉ khiến cho tất cả rối lên. Rồi cả Sơn, Minh và Tống đều sẽ bỏ công bỏ việc đi tìm cô, còn Thủy sẽ ở lại và hưởng lợi từ sự hèn nhát này của cô.

Cô phải làm gì đó, chứ không phải bỏ đi, hay là im lặng. Nhật mở điện thoại ra, gọi cho Sơn.

***

Bà Liên bước vào quán café. Thủy đã ngồi chờ sẵn ở đó. Ngay sau khi biết được Nhật không mang thai cháu bà, bà đã gọi điện và tìm gặp Thủy.

Thủy nhìn thấy bà Liên thì mừng thầm. Cô ta đã chuẩn bị một vài thứ. Muốn có được Sơn thì phải nhanh tay, bởi cô ta thừa hiểu rằng cái kim trong bọc lâu ngày cũng sẽ lòi ra. Chỉ cần nắm được tất cả trong tay trước khi mọi chuyện bị bại lộ, thì cô chẳng cần sợ gì nữa.

Mà bà Liên, hiện tại đang là một quân cờ vô cùng có lợi.

– Bác muốn gặp cháu… là vì có chuyện gì vậy?

Thủy giả vờ ủ rũ. Nếu cô ta đi làm diễn viên, chắc hẳn cũng sẽ trở thành diễn viên chuyên nghiệp.

Bà Liên lo lắng ngồi xuống ghế, cầm lấy tay cô.

– Sao sắc mặt con kém vậy? Tay cũng lạnh ngắt thế này.

Thủy thầm cười. Tất cả đương nghiên là để trình diễn cho bà xem rồi. Bà Liên thậm chí còn thay đổi xưng hô với cô ta, chứng tỏ bà đã hoàn toàn tin tưởng cô.

– Chắc con vẫn chưa khỏi hẳn. Từ lần trước…

Thủy nhắc lại chuyện cô suýt sảy thai, một lần nữa đay nghiến lại nỗi sợ và sự lo lắng của bà Liên.

– Đừng nhắc đến con bé đó. Chuyện đó bác sẽ lo. Con không cần để ý tới những chuyện như vậy.

– Ý bác là?

– Cái thai không phải của Sơn. Thật là đồ lừa đảo vô liêm sỉ. – Bà Liên tức giận nói. – Con yên tâm, bác sẽ đuổi nó đi thật xa khỏi đây để nó không làm phiền đến con nữa.

Thủy rầu rĩ, thở dài như thể bất ngờ lắm dù chính cô là người đã làm ra chuyện này.

– Nhưng anh Sơn yêu cô ta. Kể cả có đuổi cô ta đi, con cũng chẳng thể bước vào trái tim anh ấy được nữa.

Thủy vừa nói, vừa liếc nhìn bà Liên. Vẻ mặt bà thoáng chút bối rối, rồi ngay lập tức lại trở nên cương quyết. Bà cầm lấy tay Thủy.

– Bác sẽ đứng ra làm chủ cho con. Chúng ta chỉ cần đăng ký kết hôn, tổ chức một hôn lễ. Như vậy con có thể đường đường chính chính làm vợ nó.

– Nhưng mà… – Thủy vẫn tỏ ra lấn cấn, không yên tâm.

– Không nhưng gì nữa. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Ở cùng nhau một thời gian, con lại có con của nó, con còn sợ nó không quay lại với con sao?

Thủy ngoài mặt thì gượng cười nhưng trong lòng thì đã sớm bay lên chín tầng mây.

Sơn ôm chặt lấy Nhật, giữ cổ tay cô, vừa cúi đầu hôn xuống, vừa đẩy cô vào sát phía tường.

***

Sau khi gọi điện cho Sơn, Nhật đã đến thẳng công ty để gặp anh.

Sơn cảm thấy hơi bồn chồn và lo lắng. Trước vẻ nghiêm túc của cô, anh đoán là có chuyện gì đó không hay ho cho lắm. Anh biết là cô vẫn luôn không tin tưởng anh. Có thể là lần này cô lại có ý định bỏ đi.

Nhật đứng trước cửa phòng làm viêc, trên tay cô là tập hồ sơ xét nghiệm. Sơn thầm thở dài. Chắc chắc là đã có chuyện gì đó xảy ra.

Nhật bước đến gần anh. Cô để phiếu xét nghiệm lên bàn.

– Đây là có ý gì?

– Anh cứ xem đi đã.

Sơn cầm phiếu xét nghiệm lên xem. Trái với phản ứng của Nhật, Sơn không hề có tí biến chuyển cảm xúc nào, không bàng hoàng cũng không ngạc nhiên. Anh chỉ cau mày, ngẩng lên nhìn cô.

– Thì sao? Em muốn nói gì với anh?

Sơn tỏ ra hơi bực bội vì có lẽ cô đã quên sạch những điều anh nói, rằng anh chẳng ngại nếu đứa bé không phải con anh. Dù gì thì anh cũng sẽ yêu thương và không từ bỏ nó.

– Em chỉ muốn nói là, anh không cần phải chịu trách nhiệm cho việc mà anh không làm.

Sơn đứng bật dậy.

– Em lại định chối bỏ điều gì? Em đừng quên, hôm đó chúng ta đã thật sự ngủ với nhau.

– Nhưng đứa bé không phải con anh.

Sơn tức giận. Nói mãi mà sao cô vẫn không chịu hiểu vậy chứ? Anh quyết định dùng hành động của mình để chứng minh một lần nữa. Sơn ôm chặt lấy Nhật, giữ cổ tay cô, vừa cúi đầu hôn xuống, vừa đẩy cô vào sát phía tường.

Nhật ngoảnh mặt né tránh, nhưng không thể né được. Đôi môi của Sơn gắt gao cắn lấy môi cô, vừa khiến cô đau đớn, vừa khiến cô cảm thấy chân thật. Cô thậm chí còn nghe thấy tiếng tập của trái tim anh trong lồng ngực.

Mãi cho đến khi Nhật gần như nghẹt thở, Sơn mới buông cô ra.

– Anh nhắc lại một lần nữa, anh muốn ở bên em, vì anh yêu em, không phải vì đứa bé là con anh.

Nhật bần thần, không trả lời được gì.

– Tin anh.

Cả hai cứ đứng như vậy. Sơn nhìn thẳng vào mắt cô, không cho cô một cơ hội nào trốn thoát.

Nhật cuối cùng cũng phải đầu hàng. Cô gục đầu vào ngực anh. Sơn cảm thấy như cô vừa thử anh một bàn chứ chẳng phải có ý định rời đi. Có lẽ từ giờ cô sẽ không đòi bỏ chạy nữa.

***

Thủy vừa ra khỏi quán cafe, mới đi đến góc khuất thì đã bị ai đó nắm tay, kéo lại. Thủy giật mình, chưa kịp hét lên thì đã bị một bàn tay bịt lấy miệng.

– Là tôi!

Giọng của Minh vang lên. Anh ta kéo cô vào một góc.

Thủy vung tay, đẩy Minh ra.

– Anh định làm gì?

Minh nhíu mày, hằn học nói với cô.

– Cô dừng lại đi. Hãy để mọi chuyện kết thúc đi.

– Tại sao? Chuyện gì phải kết thúc cơ?

Thủy cúi xuống nhìn bụng mình, rồi lắc đầu.

– Tôi phải đấu tranh cho mình chứ. Đứa bé này, không phải con của Sơn. Nó là của anh đó. Anh nên biết điều mà im lặng đi.

– Tôi biết là cô không hề có thai.

Thủy cười khẩy. Xem ra anh ta cũng khá là thông minh. Nhưng đến nước này thì chẳng ai làm gì được cô nữa, cô không sợ.

Thủy ngẩng mặt lên, nhếch mép, tỏ vẻ khinh bỉ.

– Thì sao? Anh có bằng chứng gì không?

Minh lấy ra một gói thuốc, giơ lên trước mặt cô.

– Cái này, cô có thấy quen không?

Thủy giật mình, mặt biến sắc. Sao anh ta có được nó? Tối đó cô đã vứt nó vào thùng rác rồi cơ mà!

Sơn đưa tay lên miệng, suỵt một cái, ra dấu im lặng. Anh quỳ một chân xuống trước mặt cô.

***

Sơn đưa Nhật đi ăn tối. Cả hai người không ai nói với ai câu nào, nhưng vẫn ngầm xác nhận mối quan hệ mới này. Người yêu? Người thương? Chẳng có tên gọi nào là chính xác cả. Cả hai biết rằng họ cần đối phương, và cần tình yêu của đối phương.

Sơn nắm tay Nhật, cùng đi bộ trong khuôn viên của tòa nhà chung cư. Bàn tay ấm nóng của anh bao quanh tay cô, khiến cô cảm thấy an tâm.

Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm qua, cô nhận ra mình không cần phải gồng người lên nữa. Cô có thể thất bại nhiều lần trong chuyện tình cảm, nhưng không được phép mất đi niềm tin. Sơn đã dạy cho cô điều đó.

– Mẹ của anh cũng biết rồi.

Sơn hít sâu một hơi. Mặc dù vấn đề khá nan giải, nhưng không sao. Chuyện gì rồi cũng có cách giải quyết thôi.

– Ừ. Anh sẽ giải thích với mẹ.

– Anh đã nghĩ ra sẽ làm gì chưa? Thật sự, em không có cách nào…

– Anh đã nói là hãy giao cho anh đi mà.

Sơn dừng bước. Anh cầm hai tay của Nhật, kéo lên và đặt vào đó một nụ hôn nhẹ. Ánh nhìn của Sơn khiến cho Nhật hơi lạnh sống lưng. Dường như anh chuẩn bị làm gì đó, một việc sẽ khiến cô hạnh phúc đến chết, đồng thời sẽ khiến cô không còn đường lui.

– Anh…

Sơn đưa tay lên miệng, suỵt một cái, ra dấu im lặng. Anh quỳ một chân xuống trước mặt cô.

Ai cũng biết, đó là cầu hôn.

Sơn lấy ra một chiếc hộp nhung đỏ từ trong túi quần. Sau rất nhiều lần bị Nhật từ chối, anh hiểu là vì cô không an tâm. Anh đã vắt có để nghĩ ra cách gì đó có thể giúp cô bớt lo lắng, và cầu hôn có lẽ là phương pháp nhanh nhất.

Nhật xúc động đến mức chẳng thể nói được gì.

Sơn mở cái hộp nhung ra, cầm chiếc nhẫn và nâng tay cô lên.

– Em có đồng ý kết hôn với anh không?

Lời nói đơn giản, nhưng lại khiến cho trái tim Nhật nhảy loạn lên. Cô không nói được gì, nước mắt trào ra, gật đầu.

Khi Sơn sắp sửa lồng được nhẫn vào tay Nhật, thì ai đó đã xuất hiện, cướp lấy chiếc nhẫn trên tay họ.

Cả hai sửng sốt khi thấy bà Liên đứng đó, vẻ mặt giận dữ vô cùng. Bà thẳng tay ném chiếc nhẫn ra xa.


Source link

About Trần Lê

Check Also

Tạm biệt Dịu dàng

Vậy là Dịu dàng đã ra đi. ảnh minh họa ‘; var moxtv_show = true; …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *