Home / Đọc Truyện Ngắn / Tết của những người con từ nơi xa xứ trở về nhà. Blog và Cuộc Sống

Tết của những người con từ nơi xa xứ trở về nhà. Blog và Cuộc Sống

10 giờ đêm tại bến tàu, tiếng còi xé toang hòa cùng những bước chân huỳnh huỵch, có lẽ ai cũng mong ngóng được lên chuyến tàu trở về nhà sau tháng ngày đằng đẵng xa cách.


ảnh minh họa

Mấy năm trước, khi còn là một cô học sinh cấp 3, sáng đến trường, chiều đạp xe về nhà, tôi không sao hiểu được cảm giác từ nơi xa trở về sẽ có cảm giác như thế nào.

Thời gian trôi, tất thảy ký ức như một thước phim tua chậm, càng ngẫm lại khóe mắt càng đẫm lệ…

Người ta vẫn thường nói rằng muốn nghe không khí Tết rộn ràng như thế nào thì hãy ra ga tàu. Có năm tôi đón Tết xa quê, chỉ có tủi thân và khóc, chẳng ai cam lòng ngày đoàn viên lại lẻ loi xứ người, nhưng cuộc sống đôi khi chẳng như chúng ta mong ước.

Chiều 28 tháng Chạp tôi ra ga tàu để về nhà, từng dòng người hối hả ngược xuôi, tiếng nói cười xen lẫn cùng những tiếng thở dài, không gian như nén lại trong nỗi mong ngóng, đợi chờ. Bởi sau mỗi mùa Tết xa, chúng ta học được cách trân trọng những niềm vui nhỏ bé, niềm hạnh phúc dung dị khi được gần kề với người thân.

Chắc hẳn bạn, tôi, hay bất cứ ai trong số chúng ta cũng đều cảm nhận được Tết quê hương luôn mang hương vị riêng biệt mà dẫu đi đến bất cứ nơi đâu con người ta vẫn khắc khoải muốn quay trở về.

Đó là những tiếng cười giòn tan trong căn nhà nhỏ ngày cuối năm các thành viên quây quần bên nhau, là đêm giao thừa ngồi canh nồi bánh chưng nghi ngút khói, là tiếng cha trầm ấm, là giọng mẹ dịu dàng, là tất cả những gì thân thương mà say yêu nhất.

Nếu muốn biết hình hài nỗi nhớ như thế nào, hãy hỏi những người con xa quê… (Ảnh minh họa: Trần Quang Hiếu )

Trở về với lũy tre làng bình dị, tôi tìm thấy ký ức tuổi thơ an yên, những phong bao lì xì đỏ ngời như ước mơ của người dân quê tôi mong thoát khỏi nghèo đói.

Chúng tôi lớn lên, mỗi đứa một góc trời, mang trong mình giấc mơ đổi trang sách cuộc đời, nhưng rồi ngày Tết lại trở về, kể nhau nghe câu chuyện bàng bạc chan lẫn niềm vui và cả nước mắt.

Có xa nhà mới nếm trải vị đắng ngắt của cái gọi là trưởng thành. Ngày xưa vẫn thắc mắc vì sao cha mẹ có thể thức dậy khi vừa tinh mơ, có thể nhường hết những món ăn ngon cho con với câu nói quen thuộc “cha không đói”, “mẹ chẳng ưa món ấy”.

Đi một chặng đường dài, ngoái đầu nhìn lại thấy thương hơn những vết chai nơi bàn tay cha thô ráp, những vệt hằn chân chim nơi mắt mẹ suốt một đời bao dung, vị tha.

Với những người con trở về từ nơi xứ xa như tôi mà nói, Tết là một giấc mơ ngọt ngào chỉ muốn đắm chìm mãi, để tự do khóc cười, vun vén và hít hà cho đầy lồng ngực thứ không khí ấm áp mỗi năm một bận ấy. Có rất nhiều điều chỉ khi trưởng thành, lên con tàu rời xa quê hương tôi mới thấu hiểu trọn vẹn.

Mỗi chúng ta dẫu đi đến bất cứ nơi đâu cũng sẽ đều có một nơi để trở về, đó chính là Nhà. Tết đến rồi, trở về thôi, về để yêu thương đong đầy, để nụ cười luôn rạng ngời và để hai chữ gia đình vẹn tròn ý nghĩa…

» Cầu dư và cầu an
» Lời Phật dạy dành cho những người phiền muộn để cảm thấy an yên


Source link

About Trần Lê

Check Also

Mười năm trốn chạy. Truyện Ngắn

Jack Nicholas mở một khách sạn trong thị trấn nhỏ tên là Innkeeper. Mặc dù …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *