Home / Đọc Truyện Ngắn / Thức khuya coi ma. Kinh Dị Truyện Ma

Thức khuya coi ma. Kinh Dị Truyện Ma

Tôi Ðang Bị Tai Họa…. Help !
Tôi tên Minh , đang học năm cuối tại Michigan University , niên khoá 1999-2000.


ảnh minh họa

Bạn bè gọi tôi là “Minh lì”, vì tôi không biết sợ là gì. Bất cứ trò chơi nguy h‌i.ể,m nào tôi cũng tham dự. Mọi thách đố dù nguy h‌i.ể,m cở nào tôi cũng dám làm. Tôi là một thằng liều m‌ạ.n,g.

Nhưng vì liều m‌ạ.n,g mà trong tuần qua tôi đã làm một chuyện kinh khủng. Kết quả là hiện giờ tôi đang bị chuyện đó làm ám ảnh , hoang mang.

Tôi bối rối quá. Chưa bao giờ tôi cần ai giúp đỡ về tinh thần , mà bây giờ tôi phải lên Net để nhờ bạn giúp. Nhưng trước hết tôi mong bạn hãy giữ bình tĩnh nghe tôi kể hết đầu đuôi câu chuyện.

…. Ðầu tuần rồi , trước ngày lễ Thanksgiving , bạn tôi đã thách tôi làm một việc. Ðó là lẻn vào nhà x‌á.c….

Mr. Wangliu Ðầu tháng 9 năm nay (1999) , tôi theo bạn bè ghi danh vào lớp G.E.(General Education) cuối cùng , để chuẩn bị ra trường. Các bạn tôi chọn lớp tâm lý học (Psychology) vì lớp này có ông thầy Johnson dễ tánh , cho bài làm dễ và điểm cao.

Nhưng không may , chúng tôi mới học 2 tuần thì ông Johnson nghỉ , và một ông thầy già nua , gốc Tàu vô dạy thế. Ông này là người dị tướng. Dáng ông cao, gầy ốm như người thiếu ăn lâu năm. Mặt ông hốc hác , hai gò má nhô cao. Hai mắt lõm sâu , nhưng á‌nh mắt thì sáng như 2 tia điện. Tay chân ông khẳng khiu. Ðặc biệt là đôi tay của ông ta. Ðôi tay xương xẩu , da của bàn tay trái là mầu nâu đậm , còn da của bàn tay phải lại có màu trắng tái. Ở ngón giửa của tay phải, ông đeo một chiếc nhẫn dị kỳ. Nó là một cục đá tím , to lắm , hình cái đầu. Mỗi khi ông viết bài lên bảng , chiếc nhẫn và cục đá phản chiếu á‌nh đèn , lấp lóe á‌nh sáng tím , b‌ắ.t chúng tôi phải nhìn…

Sau một tháng học chúng tôi mới hỡi ôi , ông ta là “hung thần”. Trong giờ học , ông hay bất ngờ chỉ một người b‌ắ.t trả lời. Ông cho bài quiz mỗi buổi học. Và ông chấm bài , cho điểm rất keo kiệt. Chúng tôi bỏ sức học mà vẫn bị điểm D và F. Vì quy luật khó khăn của trường , chúng tôi không thể bỏ lớp nên đành c‌ắ.n răng học. Chúng tôi oán ghét ông lắm , nhưng chẳng làm gì được. Ai cũng “phó thác” cho số m‌ạ.n,g , lớp này được điểm gì thì được. Ai dè khi chúng tôi đang chán nản thì có biến cố xảy ra.

Mò Vào Nhà x‌á.c Cách đây 2 tuần (nghĩa là 1 tuần trước Thanksgiving). Tất cả chúng tôi tụm lại một cái bàn trong thư viện để học bài thi midterm. Ai cũng chán nản không muốn học bài môn psychology. Ðứa ngồi c‌h.ử,i đổng , đứa than van , chắc GPA sẽ bị xuống.

Ðúng vào lúc đó thằng Kim , mặt mừng rỡ chạy vào thông báo:

– Hey you guys , ông WangLiu Smith c‌h.ế,t rồi.

– Cái gì , ông WangLiu c‌h.ế,t rồi? Sạo mầy? Ðang nằm mơ hả !

– Thật mà , tao vừa nghe tin từ văn phòng đó.

Cả bọn nhao nhao , xúm lại bên thằng Kim đối chất , bảo nó thề thốt sự thật. Tụi nó không tin ông WangLiu thầy dậy lớp psychology mắc dịch đã c‌h.ế,t. Thằng Kim thông báo tiếp:

– Tao nói chuyện với con nhỏ thư ký của văn phòng General Education Center. Nó nói là ổng bị đứng tim , đứt động mạch mà c‌h.ế,t.

Hiện giờ x‌á.c còn nằm ở nhà ổng , ba bốn ngày nửa họ sẽ đưa ra nhà quàn.

Cả bọn nữa nghi nữa tin , tụm lại bàn tính với nhau.

– Hay là mình g‌i.ả vờ tới nhà ổng thăm đi?

– Thôi, hay là đợi họ đem x‌á.c ra nhà quàn đi.

Bất ngờ thằng Hùng quay lại nói lớn với tôi:

– Hey Minh , tao thách mày tới tìm thăm ông thầy đó.

Nảy giờ mãi ngồi nói chuyện với Lan , nên tôi chỉ nghe loáng thoáng cái tin giật gân này. Tôi quay lại hỏi:

– Tụi bây nói cái gì mà ồn ào vậy?

– Ông WangLiu c‌h.ế,t rồi. Mầy dám đi thăm x‌á.c của ổng không?

Tự nhiên lúc đó tôi nổi m‌á.u anh hùng gật đầu liền (Có lẽ là tại muốn giựt le với em Lan) và tuyên bố một câu lạnh lùng:

– Tao sợ gì chớ , dù ổng có vô nghĩa địa tao cũng vô thăm.

Nói xong tôi liếc nhìn em Lan. Lan nhăn cái mặt lại sợ hãi. Còn bạn tôi thì lại được dịp nhao nhao:

– Không cần vô nghĩa địa đâu. Ba ngày nữa họ đưa vô nhà x‌á.c đó. Minh, mày dám vô đó thăm không?

– Tao sợc cóc gì?

– Nhưng mà mày phải đi một mình , à mà lấy gì làm chứng là mầy đi thăm x‌á.c ổng chứ?

Bất chợt cả bọn im lặng nhìn tôi thách thức. Tôi đã “phóng lời thì phải theo lời” , nhìn lại chúng thách thức.

– Hay là mày lẻn vô nhà x‌á.c, lột chiếc nhẫn đá tím ông Wangliu đeo nơi ngón tay , đem về cho tụi tao coi làm bằng chứng đi…

Chuẩn Bị Ði Vào Nhà x‌á.c…

– Phải có chiếc nhẫn đá tím của ông WangLiu hay đeo làm bằng chứng , mới tin được. Nếu không , ai biết mày vô thăm x‌á.c ông thầy lớp psychology !

Nghe lời đề nghị quá táo bạo , mọi người quay lại. Kẻ vừa nói chính là Tuấn. Nhận ra Tuấn tôi thấy nóng mặt liền. Thằng này muốn khích tôi mà. Nó là tình địch của tôi , vì cũng đang theo Lan. Tôi nhìn Tuấn lườm lườm không nói Tuấn không ngán nhìn lại tôi khinh khỉnh rồi nói:

– Mày có tiếng là “Minh Lì” mà sợ gì chớ?

– Ừ đó , phải có chiếc nhẫn làm bằng chứng , đi lấy đi Minh. Lấy đi , tụi tao tôn mày làm đại ca , bao mày một chầu nhà hàng..

– Hay là sợ rồi , muốn rút lại lời nói không !

Cả đám bạn nhao nhao khích tôi. Tự nhiên m‌á.u nóng trong người tôi sôi lên , không thể để mất danh dự , không để bạn cười. Nhất là Lan , tôi là người hùng không sợ. Nghĩ vậy tôi liền đấm bàn nói lớn: – Ðược, tao sẽ đem chiếc nhẫn về cho tụi bây xem. Tao mà lấy không được thì không còn là Minh Lì nữa , tụi bây muốn gọi tao Minh gì cũng được. Tụi bây chờ ! Ba hôm sau tao sẽ đem chiếc nhẫn về đây.

Ðám bạn chợt im lặng nhìn tôi. Có á‌nh mắt thán phục , có anh mắt như nữa ngờ , nữa tin , cho rằng tôi dại. Còn Lan thì trong á‌nh mắt nàng đã nói rằng: “Anh đúng là Minh lì”. Lan đâu có biết rằng tôi làm vậy cũng chỉ vì muốn lấy lòng Lan.

Tối đó về nhà , tôi suy nghĩ dữ lắm , lòng có chút hối hận , sao mình dại dột vậy , sao lại bốc đồng nghe lời xúi dục của bạn. Lỡ lấy không được nhẫn rồi sao? Nhưng đã hứa thì phải làm. Tôi đắn đo trằn trọc khá lâu rồi ngủ hồi nào không hay…

Qua ngày hôm sau , một mình tôi lân la tìm đến nhà thầy Wangliu. Quả thật là ông đã c‌h.ế,t. Từ ngoài ngỏ…


Source link

About Trần Lê

Check Also

Tam quốc diễn nghĩa – La Quán Trung: Hồi 9. Tiểu Thuyết

Trừ hun‌g Bạo, Lữ Bố Giúp Tư Ðồ chi‌ếm Trường An, Lý Thôi Nghe …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *